Yêu giọt nắng bình minh mùa Hạ
yêu nồng nàn nắng Thu vàng rực rỡ
Đông nắng về thắp lửa hoa Trạ̣ng nguyên tươi đỏ
yêu cả một rừng hoa nắng Xuân thì...
Tôi là Ai?
Hương thơm thoang thoảng hoàng lan
Đêm về sương ướt nồng nàn vai anh
Cây bàng đầu ngõ lá xanh
Che môi chúm chím hôn nhanh vội vàng
Hẹn nhau đến độ thu sang
Mẹ cha thách cưới em chàng sánh đôi
tìm kiếm
categories
Các góp ý gần đây
-
tiengthoigian TỰ TẠI Tự do quý nhất ở trên đời Hết việc ta tìm chút...
NBM Giai thoại Trường Sơn còn mãi trong lòng người dân Việt ...
Vi Ánh Ngọc Giai thoại Trường Sơn còn mãi trong lòng người dân Việt
thanhthuy Thơ tuy ngắn nhưng kỷ niệm đói với trường sơn còn rất dài, tôi...
Lương Tuyền Thơ tuy ngắn nhưng kỷ niệm đói với trường sơn còn rất dài, tôi...
thanhthuy Chìa khóa bị mất tiêu Đôn đáo tìm ngơ ngác Ngồi ngoài đường...
hadinhchung Chào NBM : *** Bài thơ gợi lại cho ta một thời : "Xới bom ,vãi...
Mai Chiêu Sương Ui! Tui là...lạnh bốn mùa vì tui là "Sương". Tình cờ thấy "NẮNG BỐN MÙA"...
Nguyễn Huệ Hưng Chúc bạn Hangoclinh đêm Giáng sinh an lành và vui vẻ.
NBM Bài học này hay !Bạn cứ việc Coppy vê đọc thôi.Cảm ơn ghé thăm !Chúc vui...
hongtruong36 Ghé qua Blog của Linh, đọc bài học vô giá này rất hay, xin phép tác giả...
hangoclinh Sadhu sadhu sadhu Lành thay lành thay lành thay ...
NGTQ Sadhu sadhu sadhu Lành thay lành thay lành thay
nbm Trong 4 mùa ở Hà Nội, anh thích nhất là mùa thu. Thu Hà Nội đẹp lắm. Nhất...
truongvankhoa Trong 4 mùa ở Hà Nội, anh thích nhất là mùa thu. Thu Hà Nội đẹp lắm. Nhất...
NBM Quá nhiều lặng thầm..nhưng có một lặng thầm yêu nhau là không nên nhé, vì...
nguyenhuehung Quá nhiều lặng thầm..nhưng có một lặng thầm yêu nhau là không nên nhé, vì...
NBM Đã biết làm thơ bàn thế sự Cõi lòng liệu đã được thảnh thơi
phamvandung57 Đã biết làm thơ bàn thế sự Cõi lòng liệu đã được thảnh thơi
nbm Có thể bạn kô tin. Khi vừa đọc xong entry này thì tí xíu nữa tôi rớt...
nbm Bài thơ thật hay. ***************************************************** Cảm...
Ns : Nguyễn Ngọc Tiến Bài thơ thật hay.
nhacssicodon Có thể bạn kô tin. Khi vừa đọc xong entry này thì tí xíu nữa tôi rớt...
nbm Nhân dịp ngày Quốc tế Phụ nữ 08 tháng 03 xin chúc Bạn Hangoclinh luôn vui...
nguyenhuehung Nhân dịp ngày Quốc tế Phụ nữ 08 tháng 03 xin chúc Bạn Hangoclinh luôn vui...
NBM Bốn phương rực rỡ nắng lên Vây tròn nhung nhớ giăng miền đong...
nbm Lần đầu ghé thăm nhà bạn Chúc luôn vui ...
catbien Bốn phương rực rỡ nắng lên Vây tròn nhung nhớ giăng miền đong...
hoanglinh Lần đầu ghé thăm nhà bạn Chúc luôn vui
nbm Cảm ơn anh nhiều lắm !Linh cũng chúc anh đón năm mới an lành vui vẻ nhé!
liên kết cá nhân
-
Chung
Trạng thái của blog
-
Tổng số bài viết: 61
Tổng số góp ý: 430
Tổng số trackbacks: 0
Tổng số lượt xem bài: 5.222
RỪNG XANH NÚI ĐỎ
Sẻ dọc Trường Sơn, đi cứu quốc
Pơ lang đỏ gọi, trước hoài mơ
Chiến trường khốc liệt ngày xưa
Xối bom vãi đạn như mưa xuống đồi
Bây giờ non nước thắm tươi
Nối liền một dải muôn nơi rực hồng
PHẢN ỨNG CỦA VUA KHI MỞ BÀI HỌC RA XEM
Cho nên hôm nay, ngài đi nghỉ sớm. Ðến 3 giờ sáng, ngài lặng lẽ thức dậy, đóng kín các cửa phòng, mở tráp vàng lấy cái đãy đựng bài học ra. Ngài mở dây gút trên miệng đãy, hồi hộp rút bài học đựng trong một cái phong bì dán kín. Ngài rất cẩn thận xé phong bì, rút ra một tờ giấy màu vàng tươi. Trên trang giấy chỉ vỏn vẹn có một câu, viết với một nét chữ rất đẹp như rồng bay phượng múa: "Phàm làm việc gì, trước phải xét kỹ đến hậu quả của nó".
Vua bật ngửa người, ném mạnh trang giấy xuống bàn. Sự tức giận của ngài lên cực độ, làm cho người nghẹt thở. Nếu không sợ quan thái giám và cung phi mỹ nữ biết được, thì ngài đã đập đổ tất cả bình vàng chén ngọc để trước mặt ngài trên chiếc án chân quỳ nạm ngọc. Ngài càng nghĩ càng căm giận lão già. Không ngờ hắn lại đám phỉnh gạt cả vua. Bài học như vậy mà nó dám bảo là vô giá, đòi cho được 1000 lượng vàng, mà lại còn làm ra vẻ không cần. Nó thật quá ngạo mạn, dám cho đó là một bài học, trong khi chỉ là một câu nói tầm thường, chỉ để khuyên bọn trẻ con. Ta là một ông vua, trị vì thiên hạ, quyền uy cái thế, đâu có cần một bài học như vậy. Ta muốn làm gì thì ta làm, ta ban sự sống, ta truyền lệnh chết. Ta là thiên tử, ta muốn là trời muốn. Ta hô một tiếng là có thể dời sông, lấp biển. Ta đâu cần nghĩ đến hậu quả làm gì? Ta muốn hậu quả như thế nào, thì hậu quả phải như thế ấy!
Nhà vua định xé tờ giấy của Ông già viết ra làm muôn mảnh và vứt vào ống phóng cho mất tang tích. Nhưng ngài dừng tay lại vì chợt nghĩ rằng: nên để nó lại chờ ngày bắt được lão già sẽ trả lại cho lão, đòi 1000 lượng vàng lại trước khi hành quyết. Cần có đủ bằng cớ, tang tích để lão già mồm mép kia không thể chối cãi được. Vua dằn sự tức giận, xếp tờ giấy bỏ vào chiếc đãy gấm và buộc giây lại như cũ. Ngài bỏ vào tráp vàng để ở trên án thư. Nhưng một lát sau, nghĩ thế nào không biết, ngài lấy chiếc tráp, đem bỏ vào tủ bằng cẩm thạch dùng để đựng các thứ thất bảo quý nhất và khóa lại cẩn thận. Không phải ngài liệt cái bài học của Ông già vào hàng quốc bảo, nhưng chỉ vì ngài sợ để ra ngoài, có người xem trộm được, sẽ chê ngài khờ dại, đã để cho một ông già phỉnh gạt, và tin ấy sẽ đồn đãi ra, sẽ làm ngài mất uy tín, khó trị vì thiên hạ.
Công việc đầu tiên ngài phải làm là truyền lệnh tìm bắt cho được Ông già. Nhưng đây là một việc mật, cần phải giao phó cho người thân tín thi hành. Vua định kế hoạch xong xuôi đâu đó, thì trống canh trên hoàng thành đã thúc tan canh. Ngài đánh một giấc cho đến chiều tối. Không ai dám thức ngài dậy, vì ai cũng nghĩ rằng bài học chắc phải cao siêu lắm nên làm cho ngài mỏi mệt, không thể dậy sớm được.
Sau khi thức dậy, Ngài truyền lệnh cho quan thái giám mở tiệc khoảng đãi đình thần vào tối hôm ấy, lấy lý do là để mừng Hoàng Thượng vừa có hồng phúc mua được bài học quý giá.
Vì đã quen tổ chức tiệc tùng yến ẩm, cho nên trong vài giờ sau, quan Thái Giám đã bày biện xong một đại tiệc trên năm trăm thượng khác tại ngự uyển. Văn võ bá quan trong triều không ai thiếu mặt, vì được vua ban đại yến là một vinh dự không thể bỏ qua; hơn nữa mọi người đều nóng lòng muốn biết bài học vô giá mà vua vừa mua được, nó quý giá cao siêu như thế nào.
Diện mạo của vua hôm nay không khác mọi ngày. Ngài vẫn vui vẻ nói cười, nhưng nếu ai để ý nhìn kỹ thì thấy ngài uống rượu nhiều hơn mọi hôm trước. Cuối bữa yến, ngài tuyên bố rất hài lòng về bài học của Ông già, và có thể xem như là một quốc bảo. Có quan Ðại thần đánh bạo đứng dậy tâu vua có thể nói cho biết nội dung và tánh cách bài học như thế nào không. Vua cười gượng gạo bảo rằng bài học có tánh cách cơ mật, không thể nói ra cho tất cả triều thần biết được. Tuy thế, ngài hứa sẽ tùy theo địa vị của các đình thần và tùy theo hoàn cảnh mà tiết lộ cho một số các thượng quan biết.
Câu chuyện bài học không còn ai buồn nhắc nhở nữa, khi đoàn vũ nữ đẹp tuyệt trần với những xiêm y rực rỡ kéo nhau ra sân khấu. Nhưng chính trong lúc mọi người đang say mê xem múa nhảy thì vua cho gọi quan Ðề Ðốc vào hậu cung để ngài dạy bảo.
Quan Ðề Ðốc Thanh Phong là một vị võ tướng thân tín của ngài, thường thường những việc mật vua đều giao phó cho vị quan này thi hành. Vua tỏ thật ra cho vị Ðề Ðốc biết chuyện mình bị gạt và truyền cho vị này phải tìm bắt cho được Ông già đã bán bài học. Quan Ðề Ðốc xin hứa trong một tuần sẽ đem nạp Ông già trước bệ rồng. Là một con người nhiều mưu chước, quan Ðề Ðốc đề nghị với nhà vua là tuyên bố cho mọi người biết rằng bài học rất quý báu, nên vua muốn trọng thưởng thêm vàng bạc cho Ông già, nhưng không biết Ông ở đâu. Vậy nếu ai tìm được chỗ ở của Ông già và báo tin cho ông biết cũng sẽ được trọng thưởng.
Và sau khi cuộc yến ẩm, ca vũ, chấm dứt, mọi người ai ai cũng hy vọng đi tìm kiếm Ông già để lãnh thưởng.
Từ hôm ấy, ngày nào vua Ðột Quyết cũng trông ngóng tin tức về Ông già; nhưng biệt vô âm tín. Gần đến kỳ hạn một tuần vua càng sốt ruột. Vua sợ để lâu, Ông già sẽ trốn ra khỏi nước, sang nước Quý Lâm, là một lân bang thù nghịch và phao tin đồn vua bị gạt, thì thật là làm trò cười cho thiên hạ.
Nhưng nếu vua sốt ruột một phần, thì quan Ðề Ðốc Thanh Phong lại sốt ruột mười phần. Quan sẽ mất uy tín biết bao đối với sự tin cậy của vua, khi không tìm ra được Ông già. Một ông già lọm khọm, tứ cố vô thân, mang theo một bao vàng nặng trĩu như vậy, mà có thể trốn thoát ra khỏi nước một cách dễ dàng, thì làm sao nói chuyện giữ an ninh trật tự cho trăm họ và giữ yên bờ cõi chống xâm lăng? Quan huy động tất cả lính tráng dưới quyền mình đi lục soát từng nhà một trong đêm khuya, và ban ngày chận đón tất cả các ông già để khám xét. Ngoài ra quan còn sai bọn mât thám rất đông đảo dưới tay mình giả làm người đi mua heo, đi bán chiếu, người lỡ đường đi ăn xin, ngủ trọ để dò xét. Tất cả quán xá ở các ngã tư, ngã bài học đường cái đều có người của quan Ðề Ðốc dòm ngó. Nhưng Ông già vẫn biệt vô âm tín!
Kỳ hạn một tuần đã hết, quan Ðề Ðốc với vẻ người tiều tụy, trông già đi đến 10 tuổi, vì sự lo nghĩ và mất ăn bỏ ngủ, khúm núm vào quỳ trước long sàng để chịu tội về sự bất lực của mình.
Bao nhiêu sự giận dữ của vua đối với Ông già đều trút lên đầu lên cổ quan Ðề Ðốc. Người ta có cảm tưởng lưng quan Ðề Ðốc mỗi lúc mỗi còng thêm xuống vì những danh từ nặng nề mà quan phải gánh chịu thay cho Ông già. Ông già khi vác bao vàng 1000 lượng đâu có vẻ nhạc nhằn như vậy.
Nhưng có một lúc, như con ngựa chở quá nặng, bất kham đâm liều, đã trút đổ tất cả đồ vật mang trên lưng, quan Ðề Ðốc dứng thẳng dậy, nói thẳng ý mình:
- Tâu Hoàng Thượng, thần không xứng đáng nhận lãnh tất cả các lời quở trách nặng nề của Hoàng Thượng. Từ trước đến nay Hoàng Thượng đã tin dùng thần, thì chắc Hoàng Thượng cũng đã xét đến lòng tận trung của thần như thế nào rồi. Nhưng trong vụ Ông già này, thần xin thú thật, thần chịu bất lực. Ông già đã phỉnh gạt cả Hoàng Thượng thì chắc cũng không phải tay vừa ...
Vua nghe câu nói cuối cùng của quan Ðề Ðốc giận đến xám mặt. Ngài hất đổ tất cả đồ đạc để trên án thư, vùng đứng đậy, nạt:
- Ngươi nói gì? Trẫm bị phỉnh gạt hả? Ngươi đã nhục mạ trẫm. Tội khi quân của ngươi đáng chém đầu!
Nói xong, vua truyền quan Thái Giám đem bỏ quan Ðề Ðốc vào ngục thất để chờ ngày ra pháp trường vì tội khi quân.
Thật ra câu nói của quan Ðề Ðốc không đến nỗi phải bị kết vào trọng tội như vậy. Nhưng nhà vua muốn trừ quan Ðề Ðốc để dập tắt luôn vụ mình bị lừa phỉnh, không cho nó lan ra ngoài; vì ngoài quan Ðề Ðốc, ra chưa có một ai rõ biết về sự thật của bài học ngàn vàng kia.
Khuya hôm ấy, quan Ðề Ðốc bị xử uống thuộc độc chết ở trong ngục thất.
Ba ngày sau, tin đồn ra cho biết rằng quan Ðề Ðốc đã bị xử tử vì tội âm mưu giết vua để chiếm ngôi.
SỰ TRẢ THÙ CỦA THẠNH BẢO, CON QUAN ÐỀ ÐỐC
Tin đồn quan Ðề Ðốc bị xử tử mấy hôm sau lan đến biên thùy giữa hai nước Nhục Chi và Quý Lâm. Tướng giữ biên cương là Thạnh Bảo, con trai đầu của quan Ðề Ðốc, một viên tướng trẻ tuổi nhưng tài cao, được vua tin cậy cho ra trấn đóng ở biên thùy với binh hùng tướng mạnh để hầu ngăn cản ngoại xâm tứ nước Quý Lâm tràn sang.
Ðược tin dữ, Thạnh Bảo đau đớn và kinh hoàng đến ngất xỉu. Người nhà phải kêu gọi hồi lâu chàng mới tỉnh lại. Theo như tin cho biết thì ông thân Thạnh Bảo bị xử tử vì tội mưu đoạt ngôi vua, một tội rất nặng có thể bị tru di tam tộc. Chàng nghĩ thật là vô lý! Cha chàng mà lại phản vua, muốn chiếm đoạt ngai vàng! Một vị cận thần, được vua tin cậy từ trước đến nay, mà sao lại dám làm như vậy? Chắc ở bên trong còn có nhiều bí ẩn khác nữa. Nhưng điều không ai còn nghi ngờ là cha chàng đã chết thật, và đã chết về tội phế vua. Với một tội trạng như vậy, chắc chắn chàng cũng sẽ bị liên lụy, có thể bị mất chức, tù tội hay xử tử cũng nên.
Do đó, chàng phải tìm cách đối phó trước. Sự việc đã đẩy chàng vào chân tường, chàng không thể bó tay chịu chết một cách vô lý như vậy. Một mặt chàng viết mật thư cho người tín cẩn sang nước Qúy Lâm xin viện binh một mặt chàng kiểm điểm binh mã kéo rốc về Kinh đô, để hạch tội vua về việc đã giết cha chàng.
Binh hùng tướng mạnh của Thạnh Bảo rầm rộ kéo về Kinh đô, trước sự ngơ ngác của dân chúng. Phản ứng của Thạnh Bảo rất nhanh khiến vua cũng không ngờ và không kịp đối phó. Ba ngày sau, Kinh đô đã bị vây kín. Vua không còn biết làm gì hơn là đóng cửa thành, tìm kế hoãn binh để đợi cứu viện. Trong khi nóng giận, vua ra lịnh giết quan Ðề Ðốc mà quên "xét kỹ đến cái hậu quả" sẽ đến cho mình là sự trả thù của Thạnh Bảo. Ba lần vua sai sứ giả ra cầu hòa và hứa sẽ đền đáp xứng đáng việc xử tử oan quan Ðề Ðốc, nhưng Thạnh Bảo không chịu.
Ban đầu, khi mới kéo quân trở về Kinh đô, Thạnh Bảo chỉ vì nóng lòng muốn biết vì sao cha mình bị giết và nhất là để tự vệ, để phòng sự việc bất trắc có thể xảy đến cho mình. Nhưng giờ đây, sau khi thấy rõ lực lượng của mình quá mạnh, và sự cô thế của vua, cũng như sự bất lực hèn nhát của đình thần, Thạnh Bảo muốn nhân cơ hội này phế bỏ vua và chiếm luôn ngai vàng, điều mà trước kia, không bao giờ chàng dám nghĩ đến.
Trong khi chờ đợi giờ phút đầu hàng của vua quan trong thành. Thạnh Bảo ra một tờ hịch kể tội của vua: nào là thiếu sáng suốt, ăn chơi quá độ, không lo việc nước; nào là nhu nhược để cho bọn nịnh thần thao túng triều đình, nào là phung phí của cải nhà nước, làm cho dân đã nghèo lại càng nghèo thêm. Dân chúng ở kinh thành ban đầu còn dè dặt, chưa dám hưởng ứng, nhưng sau thấy lực lượng của Thạnh Bảo quá mạnh, mà đình thần lại không có ai đủ tài sức đương đầu với Thạnh Bảo nên đã theo về rất đông. Nhất là trong hoàng thành mỗi ngày mỗi thiếu thực phẩm, nước không đủ uống, gạo không đủ ăn. Bệnh dịch tả bắt đầu xuất hiện. Và tin đồn quân của nước Quý Lâm đã tràn vào biên thùy.
Tình hình thật là nguy ngập, đen tối. Vua vấn kế đình thần, nhưng đình thần quen ăn chơi và xem múa hát, không ai còn đủ minh mẫn và sáng kiến để hiến kế cho vua. Ðôi khi vua cũng đâm ra hối hận vì đã giết quan Ðề Ðốc. Nếu có quan Ðề Ðốc, chắc ngài không đến đỗi cô độc, nhục nhã và bất lực như thế này. Nhưng sự việc đã lỡ, hối cũng muộn rồi! Ðìều quan trọng hiện nay là làm sao tìm được một người tài trí đủ sức đẩy lui bọn giặc Thạnh Bảo. Nếu không tìm ra được thì chỉ có cách là bỏ thành trốn thoát để bảo toàn tính mạng. Ngài chỉ còn trông mong sự cứu trợ của tướng Hoàng Cái, một viên tướng có mưu lược và uy quyền đang trấn đóng ở biên thừy phía nam. Nhưng đã trên mười lăm ngày qua mà không nghe tin tức gì của Hoàng Cái cả, vua quá lo sợ. Phen này Thạnh Bảo phá được thành thì cả Hoàng tộc sẽ bị giết sạch. Dân chúng và binh lính vừa chết vì đói và vừa chết vì dịch tả. Triệu chứng rối loạn đã bắt đầu xuất hiện trong hoàng thành. Từng đoàn binh lính đã cởi bỏ quân phục để trốn lánh trong dân chúng. Ban đêm chỗ này kêu cướp, chỗ kia kêu cháy nhà. Thấy tình thế mỗi ngày mỗi nguy ngập, một đêm tối trời cua cùng hoàng gia đã theo đường hầm bí mật lén trốn ra khỏi kinh thành, đi về phí Nam là nơi đạo quân của Ðại tướng Hoàng Cái đang đóng.
Hai hôm sau, dân chúng trong thành mới hay nhà vua đã trốn thoát. Ðể tự cứu, họ đã đồng thanh mở cửa thành cho đạo quân của Thạnh Bảo kéo vào. Dân chúng hoan hô chàng và tôn chàng lên làm vua.
Ðể mua chuộc lòng dân chúng. Thạnh Bảo truyền mở các kho gạo thóc gạo còn lại của nhà vua ra phân phát cho dân; và đối với triều thần cũ, chàng ra mật chỉ dụ cho phép vị nào muốn nghỉ việc thì cứ tự do trở về quê cũ, còn vị nào muốn ở lại phục vụ quốc gia thì sẽ được thăng cấp. Hầu hết đều lục tục xin ở lại phò vua mới.
Nhưng công việc đầu tiên của Thạnh Bảo sau khi được tấn phong là tự mình kiểm điểm lại các kho ngọc vàng châu báu của tiên vương để lại. Chàng cho phá cái tủ bằng cẩm thạch để trong phòng ngủ của vua vua Ðột Quyết. Chàng thất vọng không thấy một báu vật nào ở trong hết, ngoài trừ cái đãy có đựng bài học của Ông già. Chàng tò mò mở ra xem và khinh bỉ xé trang giấy ra nhiều mảnh nhỏ. Chàng lẩm bẩm: "Xét kỹ đến hậu quả trước khi làm việc!" Sao nó lại để câu này vào đây làm gì? Nó muốn dạy ta chắc! Nếu thật nó tin vào giá trị của câu này, thì nó phải dạy nó trước đã chứ. Nó muốn dạy đạo lý nhân quả cho ta, trong khi chính nó lại không áp dụng cái đạo lý ấy. Vả lại, bài học này đâu có đúng, chính ta đây, trong khi cất binh về hỏi tội nó, thì ta chỉ nghĩ đến tự vệ, chứ ta đâu có nghĩ đến hậu quả là được ngai vàng. Ta nhắm một tiêu này, mà công việc lại đưa ta đến một mục tiêu khác! Vậy thì làm sao có thể đoán trúng được hậu quả mà phải suy nghĩ về hậu quả cho mệt trí.
Trong lúc say sưa với men chiến thắng và địa vị mới như vậy thì Thạnh Bảo được tin phi báo từ biên cương là đại quân của nước Quý Lâm đang tiến về Kinh đô. lấy danh nghĩa là giúp Thạnh Bảo diệt bạo chúa vua Ðột Quyết.
Tin báo ấy không sai. Ðạo quân của nước Quý Lâm. do một lão tướng có kinh nghiệm là Tùng Sơn đang ngày đêm tiến về Kinh đô. Ði đến đâu Tùng Sơn cũng loan báo cho dân chúng biết rằng: mình được Thạnh Bảo mời sang giúp sức. Bức thơ cầu cứu của Thạnh Bảo gởi vua Quý Lâm được viết phóng đại ra thành nhiều bản, nêu trên những tấm gỗ lớn và dựng lên ở các phố phường, chợ búa mà quân của Tùng Sơn đi qua. Và với chiêu bài ấy, đi đến đâu quân của Tùng Sơn cũng bắt dân chúng phải đón rước, thết đãi, nộp thóc gạo, thực phẩm để nuôi quân. Có nhiều nơi quân giặc ngoại bang bắt cả đàn bà, con gái, vợ con của dân chúng ra phục dịch mua vui cho chúng.
Nhân dân bắt đầu oán ghét Thạnh Bảo đã vì thù hận riêng tư, rước voi về giày mã tổ, cõng rắng cắn gà nhà. Không còn tin cậy ở cả vua cũ lẫn vua mới, họ tự động đứng lên chống quân xâm lăng, để bảo vệ xóm làng mồ mã. Quân của Tùng Sơn đần dần cảm thấy dân chúng địa phương tránh xa mình, không còn tiếp rước phục dịch nữa, mà trái lại còn tổ chức khuấy phá hậu phương mình.
Tùng Sơn, một con cáo già, mượn cớ để bảo vệ quân lính mình, đi đến đâu đều đóng đồn bót, đặt quan cai trị địa phương, truất bỏ nhóm hương lý cũ, đặt bọn hương lý mới là những tay sai ngoan ngoãn của mình. Thực ra đường từ biên thùy về Kinh đô, đi chậm lắm cũng chỉ khoảng 10 ngày là đến. Nhưng Tùng Sơn đâu có ý định đến Kinh đô gấp. Lão ta cố chần chờ để đặt cơ sở khắp nơi, và đáng lẽ thẳng đường về Kinh đô thì hắn lại đi vòng quang về phía Nam, như cố bọc hậu Kinh thành Nhục Chi.
Những tin tức ấy dồn dập được báo về cung. Thạnh Bảo vô cùng lo ngại bối rối, không biết phải đối phó ra làm sao: đêm quân ra cản không cho quân Tùng Sơn tiến vào thì không đủ sức, mà để cho quân Tùng Sơn xâm nhập mãi thì mất uy tín của mình, và cả ngai vàng nữa.
"BÀI HỌC NGÀN VÀNG"

Là câu chuyên đã có từ xưa, một câu chuyên vô cùng thâm thúy và bổ ích cho thế đạo nhân tâm. Từ khi được biết bài học này, tôi đem áp dụng vào các công việc hàng ngày, thấy được lợi ích chẳng nhỏ.
Từ lâu, tôi muốn đem bài học này viết ra thành sách, để cống hiến qúy Phật tử bốn phương (những người chưa biết bài học này hay biết rồi mà chưa áp dụng) hầu mách bảo sự lợi lạc vô giá của nó. Nhưng vì Phật sự đa đoan, bệnh duyên trở ngại này, ngày qua tháng lại, tôi chưa viết được.
Nhân ngày đầu xuân năm Ðinh Mùi (1967), tôi về quê thăm chùa xưa và tĩnh dưỡng, gặp đôi ba chú Tiểu, lén chư Tăng mua la ve nhâm nhi ngày Tết, nhưng vì uống rượu không quen, nên mấy chú say mèm, ói mửa ngổn ngang ... Sau khi họ tỉnh rượu, tôi gọi đến giảng dụ, đại ý như sau: "Mấy chú đã thấy hậu quả của sự uống rượu chưa? - Một là phạm giới: một vị Tăng mà không giữ giới thì không phải là Tăng nữa; Phật gọi là "Thốc cư sĩ " (Ông Cư sĩ đầu trọc), có hổ thẹn không? - Hai là say sưa ói mửa, nằm lăn lóc ngổn ngang, đầu chú này đội đít chú kia, mất oai nghi tế hạnh; người thế gian uống rượu say sưa còn bị mất nhân cách, huống chi là một Tu sĩ ! - Ba là huynh đệ cười chê, hàng Cư sĩ khinh dể, cha mẹ và thấy tổ buồn phiền, - Bốn là mất tiền vô ích, nếu không may có thể trúng gió chết nữa. Các chú phải chí thành đi Sám hối đi!" Cuối cùng tôi đem "BÀI HỌC NGÀN VÀNG" này để làm kết luận: "Phàm làm việc gì, trước phải xét kỷ đến hậu quả của nó". Các chú có nhớ chưa?Phải nhớ suốt đời nhé!"
Câu chuyện nhỏ trên đã thúc giục tôi phải viết ngay thành sách cái bài học qúy báu mà tôi đã hấp thụ và áp dụng một cách có hiệu quả từ lâu. Dựa trên ý nghĩa sâu xa của cốt truyện và với sự cộng tác của Ðạo hữu Võ Ðình Cường, chúng tôi đã biến chế, biên soạn ra thành một bộ truyện, gồm nhiều tập nhỏ, lần lượt xuất bản để bạn đọc dễ nhớ, khỏi nhọc và có thì giờ suy gẫm rồi chẫm rãi áp dụng trong đời sống của mình ...
Ước nguyện thiết tha của tôi trong khi biên soạn và phổ biến tập truyện này là cống hiến cho quý vị độc giả một phương châm hành động thiết thực, lợi ích cho mọi từng lớp dân chúng, mọi lớp tuổi, mọi hoàn cảnh và mọi thời đại.
Trong khi viết xong tập nhất, gặp lúc Thân mẫu tôi vừa vãng sanh (10g30 ngày 19-8 năm Ðinh Mùi, nhằm 22-9-1967).
Khi quý độc giả đem bộ sách này áp dụng vào công việc hàng ngày của mình, nếu có được điều lợi ích gì, thì tôi nguyện hồi hướng công đức này cho Hương hồn của Thân mẫu tôi sớm được tiêu diêu nơi cảnh Phật.
Viết tại chùa Phước Hậu
Mùa thu năm Ðinh Mùi (1967)
Sa Môn THÍCH THIỆN HOA

Những con đường thân thuộc anh qua sao mỗi ngày đều có cảm giác chúng càng dài ra, trải dài hơn và dài mãi về phương em. Lung linh những ảnh hình ký ức trên mỗi lối công viên ngày chủ nhật, nụ cười em lí lắc nép vào vai anh, ta bên nhau bình yên, tưởng chừng như thời gian đang ngừng lại và không gian quanh ta chuếnh choáng, sũng ướt men tình...
Trưa Hà Nội, lặng thinh... Không phải vì gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, mà vì anh âm thầm ngồi đếm thời gian chảy dài vô tận, đặc quánh thành giọt, rơi xuống anh, xuống em và xuống những tháng năm mình xa cách...
Chiều Hà Nội êm đềm, hè về âm thầm len trong từng con ngõ nhỏ. Anh lại đạp xe trên những con đường lộng gió, gió thổi vào lòng anh trống vắng một mùa yêu. Dừng xe trên phố Hoàng Diệu, ngơ ngẩn nhìn một vạt mây trôi lẻ loi trên nền trời xanh lóng lánh sắc màu tháng tư, muốn với tay lên níu lại một vầng mây xa, trút vơi lòng mình đang đầy tràn niềm nhung nhớ - mà không thể... Tự hỏi lòng và thương em phương đó, cũng một mình, nhìn anh - nhưng chỉ bằng chông chênh cảm nhận...
Hà Nội tối, kiêu sa và đỏng đảnh, những gót chân xinh chờ người đưa đón. Anh vẫn giữ thói quen cà phê một mình, ngồi trong quán nhỏ nép mình trên đường Hoàng Quốc Việt, nhìn ra dòng người tiếng nói tiếng cười lướt đi trên phố, cố tìm cho mình phút bình yên. Anh lặng im, hướng về em, ở nơi mà anh chưa từng đến. Về lại căn phòng trọ, cặm cụi đôi tay đong đầy vụng dại ngu ngơ lướt đi trên bàn phím lạnh, gõ từng con chữ post lên trang nhật ký mạng nỗi nhớ thương em gửi qua đêm, dài bất tận...
Hà Nội đêm mưa, lạnh và dài lê thê. Nhớ nhung giăng mắc như tơ trời, bỏ vào lòng anh niềm thương nhớ một người ở xa, rất xa. Những ánh đèn run rẩy và vàng vọt, hiu hắt và lặng câm, thổn thức một tình yêu mỏi mòn thầm kín... Trên ngõ nhỏ, hương ngọc lan vẫn nồng nàn và muốt trắng trong mưa nhắc nhớ anh về những cánh hoa khô kết thành tên chúng mình mà anh và em đã chắp ghép trong niềm hân hoan tuổi mười tám...
Hà Nội xuân, Hà Nội hạ, Hà Nội thu, Hà Nội đông. Bốn mùa Hà Nội không em... Bốn mùa Hà Nội chông chênh...
(Sưu tầm)
Lặng thầm gieo chữ nối bờ niềm vui
Lặng thầm giúp đỡ mọi người
Lặng thầm làm việc sáng ngời chữ tâm.
Lặng thầm gọt giũa chữ nhân
Lặng thầm dạy dỗ ươm trồng tương lai
Lặng thầm tỏa ngát hương say
Lặng thầm thương nhớ đong đầy yêu thương !
Trong khi 1 người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe của ông ta, thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên 1 viên sỏi và vẽ nhiều đường lằn lên phía bên kia cạnh chiếc xe của ông .
Trong lúc giận dữ, người đàn ông đó đã nắm lấy bàn tay của đứa con và đánh mạnh mà không nhận rằng ông ta đang dùng 1 cái cờ lê vặn vít để đánh
Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất đi hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy.
Khi đứa con trai nhìn thấy đôi mắt bố mình biểu lộ sự đau đớn, đứa bé bèn hỏi: "Bố ơi ! Khi nào các ngón tay của con mới có thể mọc trở lại ?"
Người bố cảm thấy rất đau đớn và không nói được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật mạnh .
Trong khi đang bị lương tâm dằn vặt và đang ngồi đối diện phía hông của chiếc xe đó, ông ta chợt nhìn thấy những vết xước do chính đứa con trai của ông ta đã vẽ rằng: " Bố ơi ! Con yêu Bố nhiều lắm !"
Và 1 ngày sau đó, người đàn ông đó đã quyết định tự sát....
Cơn giận và Tình yêu không bao giờ có giới hạn.
Xin hãy chọn Tình Yêu để được 1 cuộc sống tươi đẹp và đáng yêu,
và xin hãy nhớ điều này :
Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương.
Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại : con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương.
Hãy luôn cố nhớ những ý nghĩa này :
Hãy cẩn thận với những ý nghĩ của bạn, vì bạn sẽ nói chúng.
Hãy cẩn thận với những lời nói của bạn, vì bạn sẽ thực hiện chúng.
Hãy cẩn thận với những hành động của bạn, vì chúng sẽ là thói quen của bạn.
Hãy cẩn thận với những thói quen của bạn, vì chúng sẽ là cá tính của bạn..
Hãy cẩn thận với những cá tính của bạn, vì chúng sẽ quyết định số mệnh của bạn.
(Sưu tầm)

Vây tròn nhung nhớ giăng miền đong đưa
Lơ ngơ trời biếc bỏ bùa
Bốn mùa nắng vẫn ươm tơ yêu trời.
(25/2/2010)
CON GÁI GỌI BỐ ƠI.
(Tác giả :Bảy Thi)
Biết rằng măng mọc tre già
Con theo năm tháng còn Cha về trời
Ước Cha còn mãi Cha ơi
Tre xanh vẫn mãi bên ngời vàng tre
Ước gì vẫn mãi như xưa
Đứa con gái rượu sớm trưa bên Người
Vuốt chòm râu bạc Cha cười
Nũng na nũng nịu những lời bên cha
Cha là cây mít cây đa
Tán che mưa nắng mái nhà cho con
Ứớc gì ngày vẫn mãi Xuân
Ước gì Cha vẫn luôn gần ở bên
Nắng ơi nắng đẹp dâng lên
Ngày ơi ngày dịu bình yên muôn nhà
Cha ơi con vẫn bên Cha
Biết răng điều ước chỉ là ước thôi
Tre già đã khuất bòng rồi
Ngày Xuân con thắp một ngời nén nhang!
Nhàn tản thơ văn cho thanh thản
Tội chi luồn cúi...chán sự đời.
NẮNG BỐN MÙA
Nắng em mùa xuân sang
Cho trời xanh hoa nở
Cho niềm vui rạng rỡ
Cho tình người lên hương.
Nắng em mùa hạ về
Cho trời xanh gió lộng
Cho trái tròn căng mọng
Cho ngọt lời ru em.
Nắng em trong mùa thu
Trời xanh xanh êm ả
Cho cánh diều no gió
Cho tình ta thắm nồng.
Nắng em trong mùa đông
Cho trời xanh ấm áp
Cho chim vui ca hót
Cho bếp lửa thêm hồng.
Nắng Xuân - Hạ - Thu - Đông
Suốt bốn mùa rạng rỡ
Cho trời xanh hớn hở
Mãi ngọt ngào tình yêu.
Cuộn tròn nhung nhớ trăm năm kiếp người
Cuộn tròn nhé! để sinh sôi
Phục sinh ... nảy nở một chồi mầm non
Mùa xuân sẽ mãi mãi còn.

Hay hoa của đất trong lành chắt chiu
Một đời thương nhớ để yêu
Một đời tha thứ phiêu diêu cõi lòng
Một đời nhớ cả đời mong
Hoa tình yêu mãi nở hồng trên môi
Ngọt ngào hoa của anh ơi
Chất yêu thương nhớ một trời đầy hoa!
THÊM MỘT...

...Một chiếc lá rụng ko thể làm nên mùa thu mà phải thêm một chiếc lá nữa mới làm thành mùa thu đẹp. Thêm một tiếng chim thánh thót buổi ban mai trở nên tinh khiết, trong lành hơn. ....Trong tình yêu cũng vậy mà thôi. Một lời nói dối, một câu nói vô tình hay một sự hững hờ, lạnh lùng làm mất tình yêu của bạn ngay . Khi yêu dường như ai cũng trở nên ích kỷ, chỉ muốn người mình yêu ở mãi bên mình. Thêm một chút xáo trộn cũng làm em ngúng nguẩy giận dỗi, nhất là khi ánh mắt anh dừng lại ở một người con gái khác ngoài em, là khi có một tin nhắn lạ lạc vào máy anh, nói với anh những lời dịu dàng mà từ trước chỉ có mình em thôi... Em sẽ rất giận đấy! Bởi vì em yêu anh.
Thế nhưng chỉ cần anh nhìn em thêm một chút âu yếm, thêm một lời yêu thương, một cái vuốt má thật nhẹ, một nụ cười hay một lời mắng yêu: "Em thật là trẻ con! Anh chỉ yêu mình em thôi!"... Đấy! Thế là cũng đủ làm em dại dột tin anh. Em đúng là nhẹ dạ quá!
Tình yêu như vị Hoàng Đế sành ăn. Nếu người đầu bếp tội nghiệp có trót cho thêm một chút muối cũng đủ làm cả hoàng cung náo động, nếu bớt đi một chút cũng làm Vua chẳng vừa lòng. Nhưng nếu chiếc bánh trong ngày mừng thọ Vua mà thiếu một chút đường thì sẽ nhạt miệng biết bao nhiêu! Nếu khéo léo thêm một lời phỉnh nịnh sẽ làm Vua cười và ăn ngon miệng, mà điều đó lại chẳng hại đến ai.
Em không có ý nói tình yêu mình dành cho nhau cũng giống như vị hoàng đế khó tính ấy, phải chăm chút từng li từng tí một như thế sẽ làm cho mình mệt mỏi lắm. Em chỉ muốn mình đừng mang cho nhau vị mặn mòi của những giọt nước mắt, đừng để nhau thấy nhạt nhẽo, cô đơn, đừng để ai phải ngồi gặm nhấm lại những gì đã qua trong quá khứ... Ngày kỷ niệm tình yêu của chúng mình anh đừng quên nói với em thêm một lời ngọt ngào, cũng đừng quên em vui như thế nào những khi trong vòng tay anh... Bởi vì em thực sự rất yêu anh! Em muốn chúng mình cùng cố gắng để vun đắp cho tình cảm của nhau. Anh đừng quên thêm một chút gia vị cho tình yêu chúng mình cũng như khi ăn anh vẫn thường cầu kỳ thêm đủ vị cho món đó. Anh bảo ăn như thế mới đúng kiểu, như thế mới gọi là biết ăn!
Những khi em giận anh, dù là vô cớ, hãy cho em thêm một chút kiên trì. Chỉ cần anh dỗ dành, vỗ về em sẽ lại nũng nịu sà vào lòng anh: "... Anh đừng để bụng! Lần sau em không hư như thế nữa mà..." Nếu có khi mình tranh luận mà em hiếu thắng quá, anh hãy dành cho em thêm một chút nhường nhịn nhé! Con gái ai mà chẳng thích được người mình yêu chiều. Nếu em có giận dỗi bỏ đi, không gặp anh nữa, em có ngớ ngẩn tuyên bố chấm hết chuyện tình hai ta... em xin anh hãy cho em một chút kiềm chế, chỉ một chút thôi... vì hơn ai hết em biết anh không muốn điều đó, và em vẫn còn nông nổi lắm! Nếu anh gật đầu chấp nhận, em sẽ chẳng còn đường quay lại đâu, em sẽ không xin lỗi anh, vì em ghét phải cầu xin ai đó, nhất là bảo người ta ban cho mình một chút tình cảm! Thật là lố bịch anh nhỉ?....
Nhưng nếu có lúc nào anh mệt mỏi, anh đừng tự cho mình thêm một chút chịu đựng nào cả. Anh hãy cứ trút tất cả lên em. Em sẽ không giận anh đâu, bởi em biết anh yêu em và muốn chia sẻ với em. Em không muốn ngồi nhìn những vết rạn nứt giữa hai đứa mình một cách bất lực. Em không muốn có cảm giác mình như một người thừa lạc vào giữa lối đi của anh! Anh có hiểu em không?
(Sưu tầm)
Muốn nói với anh
về mùa đông
về anh
về em
về tình yêu
và những cơn bão biển
Đầu tiên là về MÙA ĐÔNG, anh nhé
em thích mùa đông
thích những đêm rét tần ngần
choàng thêm áo bông... đeo găng tay to xù... em vẫn không đủ ấm
thế mà chỉ một lời anh nói
"Em nhớ mặc thêm áo ... em lạnh ... tim anh đau"
em ấm hết một mùa.
Giờ thì em nói về ANH
Anh ngọt ngào
Anh nồng ấm
Anh đầy ắp thương yêu
Anh ơi! Đừng cưng em nhiều
Em lạ lùng... em tìm đến những cơn đau dài năm tháng
Em nói về EM đây
em yêu những buổi chiều ảm đạm
yêu mùa đông
và yêu anh nữa
trái tim em thắp lửa
và ngọn nguồn cho những ngọn lửa cháy rực
Là anh..
em dịu dàng
điều này thì anh biết phải không?
em ngông cuồng
có lẽ điều này anh cũng biết!?!
hãy yêu em bằng trái tim tha thiết
nhưng đừng ràng buộc em bằng những định kiến cuộc đời
định kiến đứng trước em... bất lực
cảm ơn anh đã đánh thức em bằng tình yêu rất thực
Và vì có anh đứng đợi, em sẵn sàng bước qua
Cuối cùng
Em nói anh nghe về BIỂN CHIỀU DỮ DỘI
khi những cơn bão tan vào ngọn sóng bạc đầu
em nói anh nghe về tình yêu và câu hát nguyện cầu
tình yêu đôi khi chỉ thật mặn nồng khi vượt qua bão biển
Thôi nào...
em sẽ ru tình yêu trên những con sóng biếc
ngủ đi anh...
mùa đông ấm môi hồng...
Bản in







